Bài văn nghị luận hay về sự Vô Cảm trong xã hội ngày nay

0
23

Dưới đây là một bài văn nghị luận hay về sự vô cảm của con người trong xã hội hiện đại. Hi vọng bạn sẽ có được một tài liệu tham khảo bổ ích để rèn luyện kĩ năng viết văn nghị luận xã hội.

Bài văn nghị luận về sự vô cảm trong xã hội hiện đại

Xã hội ngày càng phát triển, cuộc sống ngày càng văn minh, đời sống vật chất và tinh thần của con người ngày càng được nâng cao. Song song với những mặt tích cực đó là những mặt tiêu cực, điển hình là lối sống thực dụng, coi trọng vật chất hơn tình nghĩa, thói đạo đức giả trên mạng xã hội và đặc biệt là bệnh vô cảm. Căn bệnh này không chỉ hủy hoại dần nhân cách của cá nhân mang nó mà còn ảnh hưởng xấu đến con cái và thế hệ tương lai của họ, rộng hơn nữa là toàn xã hội.

Vô cảm là gì? Giải nghĩa một cách ngắn gọn thì “vô” là “không”, “cảm” là “cảm xúc”. “Vô cảm” chính là không có cảm xúc, không có sự rung động, sự yêu thương đối với đồng loại. Bệnh vô cảm là thái độ sống thờ ơ, vô tâm, lạnh nhạt và dửng dưng với người xung quanh, không quan tâm chia sẻ với những người khác, luôn mang trong mình suy nghĩa ích kỷ, nhỏ nhen, coi bản thân mình là trên hết.

Nguyên nhân của căn bệnh vô cảm đến từ đâu? Nó đến từ nhiều hướng. Thứ nhất là do bản tính sẵn có của con người, vốn có tính ích kỷ, thờ ơ và xa lánh với mọi người xung quanh. Thứ hai là do tác động của môi trường sống, khi sống ở môi trường con người ít giao tiếp với nhau, chỉ mải miết quay cuồng trong học tập, trong việc kiếm tiền và tranh đua sẽ không có cơ hội để con người để ý đến những người khác, việc khác, ít có thời gian tiếp xúc và bày tỏ cảm xúc với nhau, dần dần sẽ trở nên vô cảm. Thứ ba là do sự phát triển của xã hội, của khoa học công nghệ và quá trình đô thị hóa, xã hội phát triển con người ta chỉ mải lo làm ăn, quan trọng vật chất hơn tình cảm, thời buổi công nghệ khiến con người ta ham mê đắm chìm trong công nghệ, ít dành thời gian trò chuyện và quan tâm lẫn nhau. Nguyên nhân thứ tư dẫn đến vô cảm cũng chính là do cách giáo dục của gia đình, bố mẹ mải làm không quan tâm con cái hay ép buộc, áp đặt con cái theo suy nghĩ của mình sẽ khiến các con trở nên vô cảm, bất mãn.

Biểu hiện của căn bệnh vô cảm rất dễ nhận ra, đó là sự thờ ơ trước nỗi đau thương, mất mát của người khác, gặp người tai nạn giao thông cũng chỉ đứng nhìn dửng dưng không hề có ý định giúp đỡ. Thờ ơ trước những vấn đề của cộng đồng và xã hội, trong khi cộng đồng đang phát động chiến dịch dọn rác thì vẫn có những con người xả rác bừa bãi ra môi trường. Trước những chương trình từ thiện xã hội, tình nghĩa và ủng hộ như hiến máu cứu người, ủng hộ đồng bào lũ lụt, vẫn có những người không tham gia, coi đó không phải chuyện của mình. Tuy nhiên những biểu hiện vô cảm trên chưa đáng lo ngại bằng việc vô cảm trước những cái xấu, cái ác trong xã hội. Ở nơi công cộng nhìn thấy kẻ gian lấy trộm đồ nhưng không lên tiếng mà lẳng lặng bỏ đi, nhìn thấy người khác đánh rơi đồ nhưng không nhắc mà mặc kệ, khi lên xe thấy người trẻ không nhường chỗ cho người già nhưng không ý kiến. Hay trong môi trường học tập, nhìn thấy bạn gian lận trong thi cử, quay cóp và sử dụng tài liệu nhưng lại không tố cáo với giáo viên, chứng kiến bạn bè bị bạo hành ngay trong lớp học nhưng không gọi bảo vệ hay giáo viên tới mà còn cổ vũ, dùng điện thoại quay rồi tung lên mạng xã hội…

Có thể thấy, bệnh vô cảm đã xâm nhập sâu trong cuộc sống của chúng ta, ngày càng hoành hành quái ác, gây ra những tác hại nghiêm trọng đến cá nhân và cộng đồng. Bệnh vô cảm khiến cho con người mất đi tính nhân đạo, không có lương tâm, càng nhiều người vô cảm sẽ hình thành nên một xã hội vô cảm. Vì vô cảm mà con người ngày càng xa lánh nhau, thờ ơ và lạnh lùng với nhau, mất đi tính cộng đồng và sự kết nối giữa người với người. Một dân tộc không có sự gắn kết, đoàn kết giữa người dân với nhau sẽ là mục tiêu của kẻ thù xâm lược, không có sức mạnh nào lớn hơn đoàn kết, để có đoàn kết phải bài diệt trừ căn bệnh vô cảm.

Mỗi chúng ta phải nhận thức được mối nguy hại mà căn bệnh vô cảm gây ra để từ đó tránh xa căn bệnh này. Bằng cách thực hành lối sống tích cực giúp đỡ mọi người, luôn củng cố tình yêu thương và sự quan tâm đối với mọi người, mọi vấn đề xung quanh. Tham gia nhiều hơn nữa các chương trình xã hội mang tính nhân văn cao như ủng hộ, từ thiện, bảo vệ môi trường, đền ơn đáp nghĩa… Hãy chung tay đẩy lùi căn bệnh vô cảm trong xã hội của chúng ta.

Viết bình luận

avatar